Kết quả tìm kiếm cho "ăn sớm bữa trưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 258
Trên vùng biển, đảo An Giang, có những người phụ nữ hằng ngày vượt sóng, đưa rước khách trên biển. Hình ảnh những nữ lái đò góp thêm sắc màu vào bức tranh lao động tại địa phương, minh chứng cho tinh thần lao động bền bỉ, quyết tâm của giới nữ.
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…
Từ những chuyến đi cơ sở, những cuộc gọi của người dân hay những câu chuyện bắt gặp giữa đời thường, nhiều tác phẩm báo chí đã ra đời và tạo nên những hiệu ứng tích cực trong xã hội. Loạt bài “Từ trang báo đến cuộc sống” ghi lại hành trình lao động nghề nghiệp của những người làm báo trên địa bàn tỉnh An Giang. Với tinh thần phụng sự và khát vọng cống hiến, họ luôn nỗ lực để tiếng nói của Nhân dân được lắng nghe và những giá trị tốt đẹp được lan tỏa.
Chợ Nà Si như một điểm dừng chân bình dị nhưng đầy màu sắc với các sản vật của núi rừng cùng những câu chuyện về tập quán sinh hoạt, bản sắc ẩm thực độc đáo của người dân miền sơn cước Tây Bắc.
Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng hơn cả không chỉ là giá trị của thứ quả ấy mà chính là câu chuyện về sự năng động, sáng tạo của những người nông dân nơi đây. Từ những người đi khai hoang năm xưa, họ đã biến một vùng đất đồi hoang vu thành miền cây trái trù phú, nơi mỗi mùa đi qua lại thêm những ý tưởng mới, hy vọng mới.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Không còn tâm lý làm bao nhiêu xài bấy nhiêu hay chạy theo những trào lưu xa xỉ, nhiều người trẻ chủ động thay đổi tư duy tài chính, học cách tích lũy và cắt giảm những khoản chi không cần thiết như hạn chế thói quen “chốt đơn” trên các kênh mua hàng online.
Những đứa trẻ miền ven biển lớn lên cùng vị mặn của gió và nước biển. Có em chưa kịp học hết cấp 2 đã rời xa trường lớp, gánh trên vai nỗi lo cơm áo của cả gia đình. Tuổi thơ của các em vì thế cũng sớm nhuốm màu nhọc nhằn như sóng nước quanh năm ngoài cửa biển.
Mỗi ngày đi bộ hàng chục cây số, len qua quán cà phê, vỉa hè, chợ nhỏ..., những người bán vé số đang mưu sinh bằng sự nhẫn nại và hy vọng.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Giữa nắng gió nơi bến tàu Rạch Giá - Phú Quốc, hàng trăm tài xế xe ôm vẫn hằng ngày mưu sinh. Sau những vòng xe là câu chuyện về cuộc sống lao động và sự gắn kết trong nghiệp đoàn.